ời đầy hào khí , oai phuông lẫm liệt đứng sau Huyền Ðức thì hỏi ai ?
Hnyền Ðức nói :
- Ðó là em tôi tên Vân Trường .
Châu Du hỏi :
- Phải đó là người đã chém Nhan Lương, Văn Xú không ?
Huyền Ðức thưa phải, Châu Du toát mồ hôi như tắm, vội đổi sắc diện đưa chén rượu mời Vân Trường uống. Lúc đó Huyền Ðức xin gặp Khổng Minh .
Châu Du nói để phá binh Tào xong đã, Huyền Ðức nghe thôi không hỏi nữa.
Vân Trường nháy mắt ra hiệu, Huyền Ðức hiểu ý liền cáo từ về.
Châu Du thấy mưu kế không xong nên cũng không lưu Huyền Ðức lại.
Tới mé sông, Huyền Ðức chợt thấy Khổng Minh đợi ở trong thuyền.
Khổng Minh kễ cho Huyền Ðức rõ tai nạn vùa thoát khỏi.
Huyền Ðức cả sợ và mời Khổng Minh nên cùng về thì hơn.
Khổng Minh thưa :
- Tôi ở chốn hang hùm, nhưng mệnh vững như bàn thạch.
Chúa Công cứ về, ngày hai mươi tháng chạp Chúa Công sai Triệu Vân đem thuyền lá nhẹ sông Nam Ngạn, tôi chờ ở đó, xin chớ quên. Chúa Công hãy trông chừng, lúc có gió Ðông nỗi lên là tôi về đó .
Huyền Ðức đành ra về với Vân Trường. Giữa đường thấy một đoàn thuyền ngược lại, trên một chiếc thấy có Trương Phi đứng cầm xà mâu lướt sóng tới rước.
Anh em gặp nhau mừng rỡ vô cùng.
Bên này Châu Du nói với Lỗ Túc :
- Sở dĩ không thể giết Huyền Ðức là vì có hổ tướng Vân Trường đứng bên, thôi chờ dịp khác vậy .
Lổ Túc cũng cả kinh.
Lúc đó có sứ Tào Tháo sai tới, dâng thư ngoài đề :
" Hớn đại Thừa Tướng truyền Châu Ðô Ðốc mở coi " thì xé thơ , rồi truyền chém luôn sứ Tào để thị oai .
Sau đó phong Cam-Nmh làm Tiên phuông, Hàng Ðương làm Tả dực, Trương Khâm làm Hữu dực, còn bổn thân thống lãnh chư tướng đi sau tiếp ứng.
Tào Tháo hay tin Châu Du xé thư, chém sứ thì cho gọi bọn Thái Mạo, Trương Doãn kéo quân tiền bộ đi ngay, bổn thân dẫn đạo chiến thuyền đi Tam Giang khẩu .
Vừa tới đã thấy bên thủy trại của Ðông Ngô xao động, Cam Ninh cỡi thuyền xông ra .
Bên này em Thái Mạo là Thái Huân lướt tới đã bị Cam Ninh bắn một mũi tên nhào xuống nước.
Rồi hai đạo quân Trương Khâm, Hàng Ðương kéo hai ngã bao vây binh Tào, quân Tào không quen
thủy chiến té nhào xuống nước rất nhiều .
Giữa lúc đó đại quân Châu Du lướt tới, binh Tào đại bại, thuyền đắm, quân chết không kễ xiết.
Tào Tháo vội cho thâu binh, kiểm điểm thấy hao phân nữa thì bảo bọn Thái Mạo :
- Ðó là các ngươi không hết lòng đánh giặc !
Thái Mạo vội thưa :
- Xin cho tôi lập thủy trại luyện quân sĩ thì không còn lo gì binh Ngô .
Tào Tháo bèn Phong Thái Mạo làm Ðô Ðốc .
Thái Mạo lập hai mươi bốn thủy trại, tập luyện quân binh đêm đó khói lửa mù tròi, còn trại trên bộ cũng chạy dài 300 dậm.
Châu Du nghe tin cũng ra xem, lòng khen thầm rồi hỏi . Bên Tào ai tập luyện thủy quân nầy ?
Các tướng thưa :
- Thái Mạo và Trương Doãn, tướng Kinh Châu về đầu Tào Tháo dạo nọ .
Châu Du nghĩ :
- Phải làm sao trừ được hai nguời này mới xong.
Ðang thám thính thì quân Tào tên bắn qua như mưa , Châu Du liền quay về.
Bên kia quân báo với Tào Tháo là có Châu Du tới dọ thám.
Tào Tháo bèn hội tướng sĩ lại thương nghị.
Tương Cán bước ra nói :
- Tôi là bạn chí thân của Châu Du, xin để tôi qua dó dùng lời hơn lẽ thiệt thuyết va về đầu Thừa Tướng .
Táo Tháo mừng rỡ :
- Tử Dục kéo hắn về đây được, ta chẳng bao giờ quên ơn .
Tương Cán liền sang trại Châu Du, nhằm lúc Châu Du đang ngồi trong trướng với tả hữu.
Châu Du hay tin nói với chư tuớng :
- Thuyết khách đã tới, phải làm như vầy . . như vầy . .
Các tướng lãnh mạng xong, Châu Du liền ra nghênh đón Tương Cán. Hai người hỏi han sức khỏe lẫn nhau, xong Châu Du nói :
- Tử Dực sang làm thuyết khách cho Tào Tháo chăng ?
Tương Cán nói :
- Cách biệt nhau quá lâu, mới hội ngộ cớ sao đã gán cho tôi làm thuyết khách ?
Châu Du cười nói :
- Chẳng qua tôi lắng tiếng đờn ca mà đoán vậy thôi.
Tương Cán làm vẻ giận toan về, Châu Du níu áo mà bảo :
- Thì ở lại đây chơi, việc gì gấp vậy ?
Rồi gọi chư tướng vào chỉ Tương Cán nói :
- Ðây là bạn cố tri của ta, hôm nay gặp nhau, chỉ nói chuyện vui.
Thái Sử Từ giử lấy gươm này hễ ai nói chuyện thời thế binh đao thì chém ngay tức khắc .
Thái Sử Từ lãnh gươm y lệnh.
Châu Du liền truyền. dọn tiệc rượu uống với Tương Cán.
Uống nửa chừng, Châu Du đứng dậy, hai hàng cận tướng cũng vội đứng lên, khí thế xem thiệt là hùng dũng.
Châu Du dắt Tương Cán đi dạo ngoài trại, Tương Cán thay lương thảo đầy dẫy như núi.
Rồi lại ăn tiệc, Tương Cán toan xin thôi thì Châu Du nắm tay bảo :
- Tri kỷ ơi lâu mới gặp nhau, tối nay hãy ngủ cùng trướng với ta cho thỏa lòng khao khát .
Tương Cán không từ chối được. Nằm một lúc nghe Châu Du ngáy đều đều, có vẻ say không biết gì . Tương Cán thì không sao chợp mắt được, nhìn trên án, có một bộ binh thơ. Rón rén đến coi thì thấy dưới sách có thư từ, chợt thấy một bức đề :
- Thái Mạo, Trương Doãn èan phong .
Tương Cán run lên bần bật, vội mở thư xem, thư rằng :
" Bọn tôí thực ra không chủ tâm hàng Tào, mà là dùng mưu gạt cho nó một trận thua liểng siểng. Nay bọn tôi lại còn gạt nhốt hết bọn chúng vào thủy trại, chờ dịp tới đây sẽ đem đầu Tào Tháo sang nạp Ðô Ðốc. Sẽ có tin sang tiếp, xin Ðô Ðốc an tâm .
Trong khi đó Châu Du thỉnh thoảng lại nói mê :
- Tử Dục, Tử Dục, cho ta xem cái đầu Tào Tháo nào .
Tương Cán vội lấy bức thư giấu trong mình. Sáng hôm sau, từ biệt Châu Du về thật sớm.
Ra mắt Tào Tháo, Tương Cán nói :
- Châu Du cao kỳ, không thể dùng lời dụ được. Nhưng tôi bắt được thư này bù vào. Nói rồi lấy bức thư ra trình Tào Tháo.
Tào Tháo xem xong, tức giận liền vời Thái Mạo, Trương Doãn vào chỉ mặt hét :
- Ta chờ các ngươi tập luyện xong thì mạng ta không còn nữa . Rồi không nghe lời hai người phân giải, Tào Tháo thét quân mang ra chém lập tức.
Chém tướng xong, Tào Tháo suy nghĩ, dậm chân than :
- Ta mắc mưu Châu Du rồi !
Ðoạn, phong Mao Giới và Vu Cấm thay thế Thái Mạo, Trương Doãn.
Quân thám thính về báo các tin trên cho Châu Du hay, Châu Du cả mừng.
Lổ Túc khen :
- Ðô Ðốc có tài biến hóa như vậy còn lo gì giặc Tào .
Châu Du lại khiến Lỗ Túc đi thăm dò xem Khổng Minh có biết gì không. 

Hồi 46

Dùng Chước Lạ, Khổng Minh Mượn Tiễn
Dâng Kế Mật, Hoàng Cái Chịu Đòn
Nhắc lại, Lỗ Túc vâng lệnh Châu Du đi thẳng xuống thuyền Khổng Minh để dò ý tứ.
Khổng Minh liền rước lên thuyền cùng nhau ngồi trò chuyện
Lỗ Túc nói:
- Luôn mấy hôm bận việc quân vụ, nên không đến thăm tiên sinh để nghe lời dạy bảo.
Khổng Minh nói:
- Chính Lượng cũng chưa kịp đến mừng Ðô Ðốc đấy.
Lỗ Túc hỏi:
- Mừng về chuyện chi?
Khổng Minh nói:
- Thôi đây, chính Công Cẩn sai tiên sinh đến đây dọ thử coi Lượng có biết hay không, sao mà còn dấu nhau?
Nhưng việc ấy thì đáng mừng lắm.
Lỗ Túc nghe nói giật mình sửng sốt hồi lâu mới hỏi:
- Vì đâu mà tiên sinh biết được?
Khổng Minh mỉm cười:
- Kế ấy chỉ lừa được Tưởng Cán mà thôi, còn Tào Tháo tuy lầm trong chốc lát, song cũng tỉnh ngộ lại ngay, nhưng ngoài miệng vẫn không chịu nhận là mình trúng kế. Nay Thái Mạo, Trương Doãn đã chết, Giang Ðông đã trút được mối lo rồi. Như vậy thì sao lại không ăn mừng? Tào Tháo lại sai Vu Cấm, Mao Giới làm Thủy sư Ðô Ðốc, ắt hai tay ấy chỉ làm uổng mạng mấy vạn thủy quân của Tào Tháo mà thôi.
Lỗ Túc nghe qua liền ngẩn người, mở miệng không ra, đành kiếm vài lời chống đỡ, nói chuyện hồi lâu rồi cáo từ ra về.
Khổng Minh lại dặn:
- Khi về trước mặt Công Cẩn, xin Tử Kính chớ nói Lượng biết rõ việc này từ trước nhé! Kẻo rồi Công Cẩn lại đem lòng ngờ ghét, kiếm chuyện hại Lượng đấy.
Lỗ Túc gật đầu xin nhớ. Nhưng khi về gặp Châu Du, Túc lại đem hết sự thật kể ra.
Châu Du kinh hãi nói:
- Người này thật không nên để, ta quyết giết hắn đi mới xong.
Lỗ Túc can:
- Nếu giết Khổng Minh, e rằng bị Tào Tháo cười cho.
Châu Du nói:
- Không sao! Ta sẽ lấy việc công đạo giết hắn, khiến hắn chết mà không thể oán ta...
Lỗ Túc hỏi:
- Dùng công đạo như thế nào mà giết được y?
Châu Du mỉm cười:
- Tử Kính đừng hỏi nữa. Ngày mai sẽ thấy...
Hôm sau, Châu Du triệu tập các tướng dưới trướng, rồi sai quân thỉnh Khổng Minh đến bàn việc.
Khổng Minh hớn hở đến liền.
Khi mọi người ngồi yên đâu đấy, Châu Du liền hỏi Khổng Minh:
- Nay đã gần ngày giao chiến với binh Tào. Vậy trên mặt nước cần lấy binh khí nào làm trọng?
Khổng Minh đáp:
- Ðánh nhau trên sông lớn, cần lấy cung tên làm chính.
Châu Du nói:
- Lời tiên sinh rất hợp ý ta. Ngặt vì hiện nay trong quân bị thiếu tên dùng. Vậy phiền tiên sinh đứng ra đốc xuất việc làm tên chống giặc. ây cũng là việc công, xin tiên sinh chớ từ chối.
Khổng Minh nói:
- Ðô Ðốc đã phó thác, tôi đâu dám từ nan. Vậy chẳng hay cần bao nhiêu tên, trong thời hạn bao nhiêu ngày?
Châu Du nói:
- Chừng mười vạn mũi tên, trong chừng mười hôm, liệu được chăng?
Khổng Minh đáp:
- Binh Tào gần đến nay mai, nếu đợi trong mười ngày thì hư việc lớn mất.
Châu Du hỏi:
- Vậy tiên sinh liệu chừng mấy hôm thì xong?
Khổng Minh đáp:
- Trong ba hôm, sẽ đem nạp mười vạn mũi tên cho Ðô Ðốc.
Châu Du nghiêm trang nói:
- Giữa chốn ba quân, xin tiên sinh chẳng nên nói chơi.
Khổng Minh nói:
- Tôi đâu dám nói chơi với Ðô Ðốc, nếu không tin xin cứ lấy Quân lệnh trọng. Trong ba ngày nếu không xong, tôi xin chịu tội.
Châu Du cả mừng, liền gọi quan Quân Chánh Tư đem giấy bút tới để Khổng Minh làm tờ Quân lệnh trạng trước mặt chư tướng, rồi bày rượu thết đãi, và nói:
- Chừng việc binh rãnh rồi, tôi sẽ tạ ơn khó nhọc của ngài.
Khổng Minh nói:
- Hôm nay không kịp, để ngày mai sẽ khởi sự. Qua ngày thứ ba, Ðô Ðốc sai năm trăm quân xuống dưới mé sông chở tên mang về...
Khổng Minh uống vài chén rồi từ biệt lui về.
Lỗ Túc ngơ ngác hỏi Châu Du:
- Y nói dối chăng?
Châu Du nói:
- Rõ ràng là hắn tự muốn tìm cái chết. Ta có bức bách gì hắn đâu? Nay hắn đã làm Quân lệnh trạng trước mặt chư tướng, dù hai chân hắn có mọc cánh mà bay cũng chẳng khỏi phen này. Ta chỉ việc dặn bọn lính thợ cố ý làm chậm, vật liệu thì không cung cấp đủ, ắt hắn phải sai hẹn. Bấy giờ bắt y ra trị tội, còn cãi làm sao? Bây giờ thì Tử Kính hãy tới dò xem hắn hành động thế nào, rồi về cho ta biết...
Lỗ Túc lãnh mạng đến thăm Khổng Minh.
Khổng Minh trách ngay:
- Tôi đã dặn Tử Kính giấu dùm đừng nói thật với Công Cẩn, sợ Công Cẩn ganh tỵ mà hạ